Mình biết đến thầy Lê Nguyên Phương từ bộ sách Dạy con trong hoang mang và những bài viết trên Facebook. May mắn được chọn tham gia lớp học đặc biệt của thầy từ 2020, thầy gọi là EPP0.
Lúc học Y, mình rất thích làm BS Tâm lý nhưng sau quá trình tìm hiểu thì để theo chuyên ngành đó, mình cần phải học chuyên khoa Tâm thần nên mình từ bỏ vì quá “ấn tượng” với kỳ thực tập ở BV này. Được học với thầy bao nhiêu là kiến thức về Tâm lý học (TLH) từ cơ bản, TLH xã hội, TLH tính cách, OB rồi TLH tích cực, gần nhất là TLH giáo dục. Mình vẫn nhớ thầy hay nói về lớp TLH Chuyển hoá, thầy bảo ai cũng nên học. Nhưng điều kiện thời gian không phù hợp cho mình, cho đến khoá PTC 7. Thầy đổi cách dạy và học, phù hợp với “vùng sâu, vùng xa” như mình.
Thật sự đây là một khoá học thực hành được quay về với chính mình, dành nhiều thời gian cho mình hơn mỗi ngày. Có những nỗi đau, sự hối hận, nỗi buồn, được đối diện và viết ra với cái nhìn bao dung hơn, chân thực hơn và không né tránh. Cách hay nhất để đi qua nỗi sợ, đi qua nỗi buồn là…đi xuyên qua nó. Và mình đã làm được. Mình rất vui vì được tham gia khoá học.
Hành trình chuyển hoá và dành thời gian “nhìn lại” bản thân mình thật sự bắt đầu từ đây. Có nhiều bạn bè hay bảo chả bao giờ thấy mình buồn vì cứ hay cười. Nhưng thật ra lúc mình buồn, lo lắng thì có mấy ai thấy đâu.
- Mình tập nhận diện được SIBAM từ lúc được lúc không, đến nhận ra từng thay đổi nhỏ nhất để có thể điều chỉnh kịp thời.
- Mình hiểu được những khung nhận thức đã làm ảnh hưởng đến hành vi của mình. Học được cách tái cấu trúc nhận thức.
- Mình hiểu được các chức năng của hành vi theo mô hình SEAT. Từ đó mình áp dụng kỹ thuật điều hoà cảm xúc và chữa lành chấn thương để có thể thay đổi hành vi.
- Module khó nhất với mình là Chấn thương. Mình cũng từng có chấn thương, mình cho là T lớn. Khi đối diện lại với điều đó, trong lúc làm bài tập, mình thấy như nghẹt thở, tim đau thắt. Mình có chia sẻ với thầy, được thầy hướng dẫn thêm cách “xoa dịu” những cảm xúc mạnh đó: tắm nước nóng, đi massage, chạy bộ, ra thiên nhiên, nhảy múa la hét để xả. Thầy còn dặn mình nên gần cây lớn, như rừng chẳng hạn.
Trong những bài tập thực hành hàng ngày, mình càng nhận ra được tình yêu đặc biệt của mình với cỏ cây hoa lá. Nguồn chữa lành đặc biệt của mình ngoài đức tin, gia đình còn là thiên nhiên. Mình có khu vườn nho nhỏ, nhưng mình tha đủ thứ cây về nên giờ cũng giống cái rừng vì không còn bao nhiêu lối đi. Mỗi lần ngắm vườn hay làm vườn, mình đều thấy thư giãn và chẳng nhớ gì đến các lo toan hiện hữu khác.
Chuyển hoá hiện sinh là phần tương đối mới với mình. Nhờ vậy, mình học thêm nhiều điều thú vị. Có những điều thật sự mình không để ý, nhưng khi học module này mới có thời gian chiêm nghiệm và hiểu mình hơn khi thực hành. Như bản thân mình, mình không sợ cái chết, vì mình cũng từng đã đứng giữa lằn ranh sinh tử và được sống cho đến hiện tại (cũng đã 27 năm rồi). Mình không thích sự cô độc, nhưng mình hiểu được đó là một trong những điều tất yếu của kiếp người. Cứ sẵn sàng đón nhận nó. Mọi việc đến rồi sẽ đi như quy luật cuộc sống là vậy.
Mình rất thích mô hình FARM, giúp mình chủ động xây dựng các nguồn lực nội tại, cho mình vui từ những điều rất nhỏ và sống trọn vẹn, ý nghĩa hơn với từng phút giây mình được sống.
Vì quá nhiều thứ áp lực hữu hình và vô hình trong cuộc sống, nên mình chưa từng dám mở rộng cửa sổ chịu đựng. Cho đến khi học cách điều chỉnh cơ thể từ vùng đỏ, vùng vàng sang vùng xanh. Mình sẽ bắt đầu mon men mở thử. Giống như mình từng bước ra khỏi vùng an toàn của công việc, tình cảm gia đình.
Phần cuối là tích hợp các modules đã học và ứng dụng, giúp mình xây dựng kế hoạch phát triển bền vững. Lộ trình Lục tự là một hành trình cá nhân, không có công thức chung vì mỗi người có những tính cách và hoàn cảnh khác nhau. Khi dành thời gian để hiểu bản thân mình, cũng là lúc mình hiểu hơn được những người xung quanh, hiểu vì sao họ lại làm như vậy, trong hoàn cảnh đó. Có những cơn giận, có những nỗi buồn đã tan biến từ lúc nào. “Có hiểu mới có thương”. Mình tự cảm thấy mình bao dung hơn và nhìn được thêm nhiều điều tốt đẹp từ cuộc sống và con người xung quanh mình. Mình sẽ làm tốt hơn nhiều vai trò trong cuộc sống, đặc biệt là làm mẹ của hai em teen đang ở tuổi bùng nổ dữ dội. Một bước lùi cho nhiều bước tiến sau này.
Mình rất biết ơn thầy đã thay đổi cách học cho PTC từ khoá 7 để mình được học. Đối với mình thầy Lê Nguyên Phương không chỉ là người thầy, là người dẫn đường cho mình quay về chính mình, gỡ rối những vướng mắc chỉ bằng các câu hỏi cho mình tự suy ngẫm, mà thầy còn như một người cha hiền từ, uyên bác và “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”. Mình đã rất xúc động khi thầy từng nói trong buổi retreat ở Đà Lạt năm nào, đối với thầy, tụi mình là gia đình.
Cảm ơn WISEducation, cảm ơn em Phan Huệ.
Mình hơi tiếc vì lệch giờ và trùng lịch cá nhân nên mình không tham gia họp nhóm nhiều được. Cảm ơn em Trang, em Phúc và các anh chị em cùng học trong nhóm 9. Mình mong sẽ nhiều người được tiếp cận hành trình chuyển hoá này.
Khoá PTC sắp khai giảng, các bạn quan tâm có thể xem thông tin ở https://wiseducation.vn/ptc-t
Các bạn có thể đọc bài viết gốc tại trang: https://www.facebook.com/share/p/18wgez9YNt/
